Tôi trở về quê xưa
Lặng thầm từng nỗi nhớ
Tay cầm nụ hoa đỏ
Dấu xưa hồn miên man
Niềm xưa nỗi cũ mơ màng
Bóng mây lơ lửng lòng thầm nao nao
Bìm bìm leo bờ giậu đổ từ lâu
Hoa dâm bụt cứ đỏ ngầu từng đóa
Sân trường cũ hoang vu hồn cỏ lạ
Tôi cố tìm lại dấu cúc nhung xa!
Em trong tôi vẫn thắm mãi màu hoa
Hoa cúc đỏ nhụy vàng tha thiết cũ
Con đường nhỏ dắt tôi lần nỗi nhớ
Tìm về đây xây kỷ niệm xưa buồn…
Khoảng trời này tôi hút bóng người thương
Nơi vạt cỏ ta cùng soi trăng tỏ
Nơi em đi vào mùa chinh chiến đó
Cho tuổi thanh bình tôi giấu niềm đau!
Tôi về đây nắng chợt xế ngang đầu
Bên hoa dại chen màu cùng cỏ biếc
Sắc hoa đỏ cứ gợi niềm luyến tiếc
Cho chiều buồn gọi khẽ cúc nhung xưa .
LÂM TẺN CUÔI
Thứ Hai, 11 tháng 2, 2008
Hát Một Mình
Thơ phổ nhạc buồn hát với ai
Hát với cây e gió hú dài
Hát với trăng e sương thấm lạnh
Hát với mây trời - mây trắng bay.
Thôi mình cố hát để mình nghe
Hát nỗi tình xưa lạc nẻo về
Có con bướm trắng bên giàn mướp
Có phượng sân trường rũ xác ve…
Có nhịp cầu ao giũ áo xưa
Ai qua áo trắng mộng chưa vừa
Mắt xanh niềm nhớ còn chăng nhỉ,
Mà bóng thời gian cứ đẩy đưa?
Một mình hát - chỉ một mình thôi
Hát nỗi buồn vui giữa cuộc đời
Dẫu đời lạnh nhạt niềm riêng ấy
Ta vẫn say vùi giữa cuộc chơi!
Hát chán chê hồn ta khẽ ngâm
Có đâu rồi chẳng gặp tri âm
Thơ buồn phổ nhạc ta ngồi hát
Dẫu chẳng tròn hơi chỉ hát thầm.
LÂM TẺN CUÔI
Hát với cây e gió hú dài
Hát với trăng e sương thấm lạnh
Hát với mây trời - mây trắng bay.
Thôi mình cố hát để mình nghe
Hát nỗi tình xưa lạc nẻo về
Có con bướm trắng bên giàn mướp
Có phượng sân trường rũ xác ve…
Có nhịp cầu ao giũ áo xưa
Ai qua áo trắng mộng chưa vừa
Mắt xanh niềm nhớ còn chăng nhỉ,
Mà bóng thời gian cứ đẩy đưa?
Một mình hát - chỉ một mình thôi
Hát nỗi buồn vui giữa cuộc đời
Dẫu đời lạnh nhạt niềm riêng ấy
Ta vẫn say vùi giữa cuộc chơi!
Hát chán chê hồn ta khẽ ngâm
Có đâu rồi chẳng gặp tri âm
Thơ buồn phổ nhạc ta ngồi hát
Dẫu chẳng tròn hơi chỉ hát thầm.
LÂM TẺN CUÔI
Em Đi Giữa Hoàng Hôn
Em đi giữa hoàng hôn
Lá thầm vương nẻo nhớ
Tôi gió chiều bỡ ngỡ
Buồn ngó cánh đào rơi…
Niềm say nào chơi vơi
Mùa giao mùa tóc rối
Vì sao mà bước vội
Đò ngang tình ven sông?
Áo trắng thời mông lung
Xa trường ai còn nhớ
Chiều chiều mây ngang ngõ
Nắng tím trời lang thang!
Ai xuôi tình cách ngăn
Mà xót thầm nỗi nhớ
Xa nhau hồn cứ ngỡ
Ta còn trong mộng du…
Em bước vào mưa chưa
Mà thẫn thờ đến thế?
Tôi một hồn đơn lẻ
Miên man tình xanh xao.
Một thời ru trăng sao
Sách đèn bao mộng ước
Mưa nào giăng lướt thướt
Giọt buồn em mênh mông…
Em đi giữa hoàng hôn
Nắng tàn trên mái tóc
Gợi hồn tôi cô độc
Say niềm say phũ phàng.
Đã đến mùa hoa tàn
Đầy trời hoa vẫn thắm
Hoàng hôn tôi chợt ngắm
Nghe hồn như khôn nguôi!
Mai mùa hoa qua rồi
Chỉ chiều loang nắng tím
Lòng tôi còn ẩn hiện
Em đi giữa hoàng hôn.
LÂM TẺN CUÔI
Lá thầm vương nẻo nhớ
Tôi gió chiều bỡ ngỡ
Buồn ngó cánh đào rơi…
Niềm say nào chơi vơi
Mùa giao mùa tóc rối
Vì sao mà bước vội
Đò ngang tình ven sông?
Áo trắng thời mông lung
Xa trường ai còn nhớ
Chiều chiều mây ngang ngõ
Nắng tím trời lang thang!
Ai xuôi tình cách ngăn
Mà xót thầm nỗi nhớ
Xa nhau hồn cứ ngỡ
Ta còn trong mộng du…
Em bước vào mưa chưa
Mà thẫn thờ đến thế?
Tôi một hồn đơn lẻ
Miên man tình xanh xao.
Một thời ru trăng sao
Sách đèn bao mộng ước
Mưa nào giăng lướt thướt
Giọt buồn em mênh mông…
Em đi giữa hoàng hôn
Nắng tàn trên mái tóc
Gợi hồn tôi cô độc
Say niềm say phũ phàng.
Đã đến mùa hoa tàn
Đầy trời hoa vẫn thắm
Hoàng hôn tôi chợt ngắm
Nghe hồn như khôn nguôi!
Mai mùa hoa qua rồi
Chỉ chiều loang nắng tím
Lòng tôi còn ẩn hiện
Em đi giữa hoàng hôn.
LÂM TẺN CUÔI
Đêm Xem Tuồng Cải Lương
Em hãy hát trăng vàng thương lối ngõ
Hát đêm tàn lấp lánh ánh sao Hôm
Hát nỗi nhớ bồn chồn bao mộng ước
Bằng sáu câu vọng cổ đượm hơi buồn!
Đêm đã lắng hồn ta ngàn hồi tưởng
Tiếng đàn xưa ai oán trái ngang tình
Bao lễ giáo trĩu oằn vai lam lũ
Vọng chuông chùa văng vẳng gióng tàn canh.
Hai nỗi nhớ như đong bằng máu lệ
Khúc tơ lòng tựa muối xát kim châm
Vang nhịp trống não nùng hồn cô phụ
Đời mênh mang đón lấy một cung đàn.
Em hãy hát gió thầm mang vị biển
Hát tình người chan chứa mặn mà duyên
Hát từng nỗi buồn vui vì cuộc sống
Bằng tiếng tơ đất Bạc nhịp ân tình!
Đời vẫn đẹp dù lời ca van vỉ
Tình vẫn nồng dẫu khúc hát tang thương
Em hãy hát cho thật đầy rung cảm
Để nâng hồn bay bổng tận không trung.
Sân khấu nhỏ tải biển đời rộng lớn
Một bản đàn chở cả nỗi lòng đau
Hồn khẽ lạc giữa chập chùng âm sắc
Đời như mơ, man mác ánh đèn màu…
Em hãy hát như bao lần đã hát
Hát cho đời mua lấy cuộc buồn vui
Tôi lãng đãng niềm đa sầu muôn thuở
Phấn son đâu che lấp nổi ngậm ngùi…
Cuộc đời bỗng như hòa cùng sân khấu
Giấc mơ đời như một chập cải lương
Em hãy hát nỗi lòng tôi trăn trở
Cùng người xưa ấp ủ nỗi ru buồn!
LÂM TẺN CUÔI
Hát đêm tàn lấp lánh ánh sao Hôm
Hát nỗi nhớ bồn chồn bao mộng ước
Bằng sáu câu vọng cổ đượm hơi buồn!
Đêm đã lắng hồn ta ngàn hồi tưởng
Tiếng đàn xưa ai oán trái ngang tình
Bao lễ giáo trĩu oằn vai lam lũ
Vọng chuông chùa văng vẳng gióng tàn canh.
Hai nỗi nhớ như đong bằng máu lệ
Khúc tơ lòng tựa muối xát kim châm
Vang nhịp trống não nùng hồn cô phụ
Đời mênh mang đón lấy một cung đàn.
Em hãy hát gió thầm mang vị biển
Hát tình người chan chứa mặn mà duyên
Hát từng nỗi buồn vui vì cuộc sống
Bằng tiếng tơ đất Bạc nhịp ân tình!
Đời vẫn đẹp dù lời ca van vỉ
Tình vẫn nồng dẫu khúc hát tang thương
Em hãy hát cho thật đầy rung cảm
Để nâng hồn bay bổng tận không trung.
Sân khấu nhỏ tải biển đời rộng lớn
Một bản đàn chở cả nỗi lòng đau
Hồn khẽ lạc giữa chập chùng âm sắc
Đời như mơ, man mác ánh đèn màu…
Em hãy hát như bao lần đã hát
Hát cho đời mua lấy cuộc buồn vui
Tôi lãng đãng niềm đa sầu muôn thuở
Phấn son đâu che lấp nổi ngậm ngùi…
Cuộc đời bỗng như hòa cùng sân khấu
Giấc mơ đời như một chập cải lương
Em hãy hát nỗi lòng tôi trăn trở
Cùng người xưa ấp ủ nỗi ru buồn!
LÂM TẺN CUÔI
Đêm Trăng
Chú ơi, một mảnh trăng non
Đêm qua bà kể mộng thường Hằng Nga
Tiếc thương phận gái tài hoa
Trời sao cay nghiệt hóa ra thiềm thừ?
Trăng tròn vành vạnh vườn thu
Xạc xào gió nẩy lá khô rụng vào
Chiêm bao chợt thoáng mơ nào
Kìa, hoa hé nụ hương ngào ngạt bay…
Cây đa chú Cuội thang mây
Ngày xưa Cuội bứng gốc cây làm gì?
Để truyền miệng thế khen chê
Cô đơn ngồi ước nỗi gì cùng trăng?
Lạnh lòng ngăn ngắt sương giăng
Lối xanh dấu cỏ nỗi thầm hương đêm
Lơ thơ vọng tiếng dế mèn
Vạc khuya về tổ gọi chuyền lẻ loi!
Chú ơi, Hậu Nghệ đâu rồi
Ngàn năm ảo vọng tìm tòi thuốc tiên
Để rồi vỡ mộng xạ tên
Quạ trời có biết nỗi nênh sự tình?
Bâng khuâng vịn cánh hoa quỳnh
Dường xưa cổ tích ru đêm diệu huyền
Ngẩn ngơ thoáng ánh trăng nghiêng
Trăng nằm thoai thoải bên triền vườn ươm…
Tích xưa vũ khúc Nghê Thường
Ai say đắm đuối … Ai cuồng sắc hương
Nguyệt cầm mãi dạo cung Thương
Hòa âm sáo trúc véo von bên thềm?
Nhạc thầm nương ánh trăng đêm
Tơ trời vương thoáng tóc huyền hương xa
Cháu ơi, một mảnh trăng ngà
Có ai đoán được trăng già, trăng non!
LÂM TẺN CUÔI
Đêm qua bà kể mộng thường Hằng Nga
Tiếc thương phận gái tài hoa
Trời sao cay nghiệt hóa ra thiềm thừ?
Trăng tròn vành vạnh vườn thu
Xạc xào gió nẩy lá khô rụng vào
Chiêm bao chợt thoáng mơ nào
Kìa, hoa hé nụ hương ngào ngạt bay…
Cây đa chú Cuội thang mây
Ngày xưa Cuội bứng gốc cây làm gì?
Để truyền miệng thế khen chê
Cô đơn ngồi ước nỗi gì cùng trăng?
Lạnh lòng ngăn ngắt sương giăng
Lối xanh dấu cỏ nỗi thầm hương đêm
Lơ thơ vọng tiếng dế mèn
Vạc khuya về tổ gọi chuyền lẻ loi!
Chú ơi, Hậu Nghệ đâu rồi
Ngàn năm ảo vọng tìm tòi thuốc tiên
Để rồi vỡ mộng xạ tên
Quạ trời có biết nỗi nênh sự tình?
Bâng khuâng vịn cánh hoa quỳnh
Dường xưa cổ tích ru đêm diệu huyền
Ngẩn ngơ thoáng ánh trăng nghiêng
Trăng nằm thoai thoải bên triền vườn ươm…
Tích xưa vũ khúc Nghê Thường
Ai say đắm đuối … Ai cuồng sắc hương
Nguyệt cầm mãi dạo cung Thương
Hòa âm sáo trúc véo von bên thềm?
Nhạc thầm nương ánh trăng đêm
Tơ trời vương thoáng tóc huyền hương xa
Cháu ơi, một mảnh trăng ngà
Có ai đoán được trăng già, trăng non!
LÂM TẺN CUÔI
Đêm Cần Thơ Nghe Ca Huế
Ngẫu nhiên gặp gỡ duyên thơ
Ngẫu nhiên thoáng Huế giữa mưa đồng bằng
Anh ca lại khúc Chầu Văn
Nghiêng nghiêng gió… nghiêng nghiêng thầm… lòng tôi!
Ngẫu nhiên sơ ngộ góc đời
Mà như quyến luyến cả trời Cần Thơ
Đời nôn nao những bất ngờ
Mơ Hương Giang bỗng chạm bờ Hậu Giang.
Gõ ly hát nhịp ca vang
Bóng nghiêng… tuổi mộng lỡ làng còn mơ
Em gái Huế nón bài thơ
Tôi chưa lần gặp “bây chừ” nơi đâu…
LÂM TẺN CUÔI
Ngẫu nhiên thoáng Huế giữa mưa đồng bằng
Anh ca lại khúc Chầu Văn
Nghiêng nghiêng gió… nghiêng nghiêng thầm… lòng tôi!
Ngẫu nhiên sơ ngộ góc đời
Mà như quyến luyến cả trời Cần Thơ
Đời nôn nao những bất ngờ
Mơ Hương Giang bỗng chạm bờ Hậu Giang.
Gõ ly hát nhịp ca vang
Bóng nghiêng… tuổi mộng lỡ làng còn mơ
Em gái Huế nón bài thơ
Tôi chưa lần gặp “bây chừ” nơi đâu…
LÂM TẺN CUÔI
Dư Âm Tháng Mười
Tháng mười cơn bão rớt
Đêm gõ hồn mưa bay
Mộng cuồng như gió xoáy
Người đi áo trắng phai
Trường xưa tình xa lắc
Nỗi nhớ đùn chân mây
Mùa thu ươm vàng lá
Rụng xuống nỗi hao gầy
Tôi một hồn bão nổi
Chập chùng triền cát xa
Em cuộc tình hoang mạc
Chôn vùi mộng bướm hoa
Tháng mười cơn bão rớt
Miên man chút mộng tàn
Xa rồi thời áo trắng
Chỉ còn thoáng dư âm
LÂM TẺN CUÔI
Đêm gõ hồn mưa bay
Mộng cuồng như gió xoáy
Người đi áo trắng phai
Trường xưa tình xa lắc
Nỗi nhớ đùn chân mây
Mùa thu ươm vàng lá
Rụng xuống nỗi hao gầy
Tôi một hồn bão nổi
Chập chùng triền cát xa
Em cuộc tình hoang mạc
Chôn vùi mộng bướm hoa
Tháng mười cơn bão rớt
Miên man chút mộng tàn
Xa rồi thời áo trắng
Chỉ còn thoáng dư âm
LÂM TẺN CUÔI
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)