Em che nghiêng nón bài thơ
Cho tôi gợi chút hồn mơ Huế buồn
Cố đô cổ kính muôn trùng
Tiếng hò mái nhị não lòng khách xa!
Tôi chưa lần ghé chân qua
Mà nghe tim đã thiết tha… vọng đò!
Sông hương nước chảy lững lờ
Đền thiêng in bóng, lăng mờ dấu xưa?
Nam Bình nhịp hát đẩy đưa
Ơi, em gái Huế ngẩn ngơ tóc thề
Nét thương tôi cứ bộn bề
Em hai mươi tuổi xuân thì giao duyên.
Chầu Văn em hát nỗi niềm
Đàn so dây gởi bao miền dấu yêu
Tôi vùng biển mặn Bạc Liêu
Nghe câu ca Huế mà xiêu cả hồn!
LÂM TẺN CUÔI
Thứ Tư, 3 tháng 10, 2007
Chiều Qua Ngõ Ngọc Lan
Tôi về qua ngõ ngọc lan
Dấu hoa xưa vẫn bâng khuâng đường chiều
Dường như trong nắng ít nhiều
Còn vương hình bóng mỹ miều em xưa.
Tôi qua lối ngõ chiều mơ
Thầm mang nỗi nhớ chơ vơ muộn phiền
Em từ xa ngọn tóc tiên
Đường xưa lối cũ bao niềm ngẩn ngơ…
Hoa xưa chừng đã dại khờ
Sắc hoa còn thắm, niềm xưa đâu rồi
Chỉ tôi nhạt nắng lưng trời
Chỉ tôi ru nỗi bồi hồi lặng câm?
Tôi qua lối ngõ ngọc lan
Chút hương xưa đổ vẫn thầm rưng rưng…
LÂM TẺN CUÔI.
Dấu hoa xưa vẫn bâng khuâng đường chiều
Dường như trong nắng ít nhiều
Còn vương hình bóng mỹ miều em xưa.
Tôi qua lối ngõ chiều mơ
Thầm mang nỗi nhớ chơ vơ muộn phiền
Em từ xa ngọn tóc tiên
Đường xưa lối cũ bao niềm ngẩn ngơ…
Hoa xưa chừng đã dại khờ
Sắc hoa còn thắm, niềm xưa đâu rồi
Chỉ tôi nhạt nắng lưng trời
Chỉ tôi ru nỗi bồi hồi lặng câm?
Tôi qua lối ngõ ngọc lan
Chút hương xưa đổ vẫn thầm rưng rưng…
LÂM TẺN CUÔI.
Chiều Mỹ Khánh
Chiều Mỹ Khánh mây vương buồn
Trong câu vọng cổ ru lòng khách xa
Đờn kìm hoà với ghi-ta
Thầy đờn nắn phím mượt mà… giáng tiên!
Tôi say má lúm đồng tiền
Hay tà áo tím mắt huyền long lanh
Dường như có thoáng nỗi niềm
Trong hao hao một nét nhìn ngày xưa…
Ngày xưa áo trắng… bây giờ
Có tôi đi suốt đôi bờ nhớ thương
Có câu ca cổ trong hồn
Hát đi em, khoả nỗi lòng chơi vơi!
Em đẹp lắm Cần Thơ ơi,
Một vùng sinh thái giữa trời quê hương
Rưng rưng lắng tiếng tơ đồng
Lạch khơi lưu thuỷ… Non hồn hành vân…
Xa rồi mãi muốn về thăm
Luyến thương bao nỗi cách ngăn muôn chiều
Tôi hồn xứ biển Bạc Liêu
Nghe em hát khúc thương Kiều mà say!
LÂM TẺN CUÔI.
Trong câu vọng cổ ru lòng khách xa
Đờn kìm hoà với ghi-ta
Thầy đờn nắn phím mượt mà… giáng tiên!
Tôi say má lúm đồng tiền
Hay tà áo tím mắt huyền long lanh
Dường như có thoáng nỗi niềm
Trong hao hao một nét nhìn ngày xưa…
Ngày xưa áo trắng… bây giờ
Có tôi đi suốt đôi bờ nhớ thương
Có câu ca cổ trong hồn
Hát đi em, khoả nỗi lòng chơi vơi!
Em đẹp lắm Cần Thơ ơi,
Một vùng sinh thái giữa trời quê hương
Rưng rưng lắng tiếng tơ đồng
Lạch khơi lưu thuỷ… Non hồn hành vân…
Xa rồi mãi muốn về thăm
Luyến thương bao nỗi cách ngăn muôn chiều
Tôi hồn xứ biển Bạc Liêu
Nghe em hát khúc thương Kiều mà say!
LÂM TẺN CUÔI.
Cháy Rừng
Cháy rừng phải tại con người
Ngàn xưa rừng bật xanh chồi từ đâu
Đất bồi nhịp thở nông sâu
Than bùn quyện chặt sắc màu thời gian?
Giăng giăng lửa ngút kinh hoàng
Tiếng kêu muôn thú, tiếng ngàn cây rên
Tim đau, ruột thắt mành mành
Cớ chi mộng dữ gieo niềm tai ương!
Còn chăng nhịp sống tràm lung
Còn chăng tiếng vọng của rừng nguyên sinh
Ngàn xưa chim đậu đất lành
Ai mang biển lửa tung hoành đau thương.
Cứu rừng ta hãy chung lưng
Ủ xanh mãi góc quê hương hào hùng
Dấu chân giữ đất ơn rừng
Chở che một thuở bão bùng chiến chinh…
Đã tơi bời - rừng nguyên sinh
Cháy rừng ai thấu nỗi niềm đa mang
Mai kia rừng sẽ hoang tàn
Chìm trong dĩ vãng hay tràm lại xanh!
LÂM TẺN CUÔI
Ngàn xưa rừng bật xanh chồi từ đâu
Đất bồi nhịp thở nông sâu
Than bùn quyện chặt sắc màu thời gian?
Giăng giăng lửa ngút kinh hoàng
Tiếng kêu muôn thú, tiếng ngàn cây rên
Tim đau, ruột thắt mành mành
Cớ chi mộng dữ gieo niềm tai ương!
Còn chăng nhịp sống tràm lung
Còn chăng tiếng vọng của rừng nguyên sinh
Ngàn xưa chim đậu đất lành
Ai mang biển lửa tung hoành đau thương.
Cứu rừng ta hãy chung lưng
Ủ xanh mãi góc quê hương hào hùng
Dấu chân giữ đất ơn rừng
Chở che một thuở bão bùng chiến chinh…
Đã tơi bời - rừng nguyên sinh
Cháy rừng ai thấu nỗi niềm đa mang
Mai kia rừng sẽ hoang tàn
Chìm trong dĩ vãng hay tràm lại xanh!
LÂM TẺN CUÔI
Chiều Mưa Nghe Câu Vọng Cổ
Một chiều Mỹ Khánh mưa rơi
Nghe câu vọng cổ giữa trời mênh mang
Nhẩn nha ai nhấn cung đàn
Mà em hát nỗi đa đoan cuộc đời…
Giọt buồn lướt thướt chiều vơi
Quyện vào câu hát bồi hồi lòng tôi
Nét em mang máng một thời
Ru tôi lắng đọng góc trời Cần Thơ!
Thang âm đàn khảy nhặt thưa
Mà em ánh mắt người xưa lại về
Phượng Cầu Hoàng khúc não nề
Giữa vườn sinh thái bốn bề mông lung?
Thôi em nén lại cung thương
Đừng say “túy ngọa sa trường” hắt hiu
Trong niềm hoài vọng Bạc Liêu
Với bài Dạ Cổ đăm chiêu nỗi lòng.
LÂM TẺN CUÔI.
Nghe câu vọng cổ giữa trời mênh mang
Nhẩn nha ai nhấn cung đàn
Mà em hát nỗi đa đoan cuộc đời…
Giọt buồn lướt thướt chiều vơi
Quyện vào câu hát bồi hồi lòng tôi
Nét em mang máng một thời
Ru tôi lắng đọng góc trời Cần Thơ!
Thang âm đàn khảy nhặt thưa
Mà em ánh mắt người xưa lại về
Phượng Cầu Hoàng khúc não nề
Giữa vườn sinh thái bốn bề mông lung?
Thôi em nén lại cung thương
Đừng say “túy ngọa sa trường” hắt hiu
Trong niềm hoài vọng Bạc Liêu
Với bài Dạ Cổ đăm chiêu nỗi lòng.
LÂM TẺN CUÔI.
Bên Thềm Trường Xưa
Em đi bỏ nắng sân trường
Bỏ con phố cũ chập chờn bước mơ
Bỏ nhau sớm nắng chiều mưa
Lối quen hoa cúc bây giờ buồn tênh!
Em đi thăm ván đóng thuyền
Tôi giờ đến lớp sầu nghiêng trong hồn
Bỏ quên nỗi nhớ sau lưng
Mong manh sợi tóc nối từng niềm xưa.
Nhìn quanh chúng bạn vui đùa
Hình như em vẫn như vừa quanh đây
Nét cười ngơ ngẩn lòng ai
Vẩn vơ cánh gió lùa bay tóc thề…
Chân mây cánh mỏng chim về
Bay ngang chốn cũ ước gì, hỡi chim
Tôi buồn như cỏ dại mềm
Lả trong ngọn gió bên thềm trường xưa!
LÂM TẺN CUÔI
Bỏ con phố cũ chập chờn bước mơ
Bỏ nhau sớm nắng chiều mưa
Lối quen hoa cúc bây giờ buồn tênh!
Em đi thăm ván đóng thuyền
Tôi giờ đến lớp sầu nghiêng trong hồn
Bỏ quên nỗi nhớ sau lưng
Mong manh sợi tóc nối từng niềm xưa.
Nhìn quanh chúng bạn vui đùa
Hình như em vẫn như vừa quanh đây
Nét cười ngơ ngẩn lòng ai
Vẩn vơ cánh gió lùa bay tóc thề…
Chân mây cánh mỏng chim về
Bay ngang chốn cũ ước gì, hỡi chim
Tôi buồn như cỏ dại mềm
Lả trong ngọn gió bên thềm trường xưa!
LÂM TẺN CUÔI
Bên Lầu Công Tử
Tôi về lối ngõ thân quen
Bên căn lầu cổ lòng nghiêng giọt buồn
Dấu xưa bước nhẹ bồn chồn
Hồn xưa Công Tử sóng cồn Bạc Liêu?
Trăm năm gió dập mưa dìu
Nét xưa cây cỏ ít nhiều hoang sơ
Đất thiêng lắng đọng ngàn xưa
Trơ trơ tuế nguyệt đến giờ còn đây
Âm vang nhịp sống dâng đầy
Tôi đi trong nắng chiều phai mơ màng
Người xưa tiếng vọng còn vang
Lầu xưa hồn cũ còn mang nỗi niềm…
Tôi về lối ngõ thân quen
Bâng khuâng sóng nước trăm miền ngược xuôi
Nhịp đời bươn chải muôn nơi
Dừng chân lòng có thương vời Bạc Liêu!
LÂM TẺN CUÔI.
Bên căn lầu cổ lòng nghiêng giọt buồn
Dấu xưa bước nhẹ bồn chồn
Hồn xưa Công Tử sóng cồn Bạc Liêu?
Trăm năm gió dập mưa dìu
Nét xưa cây cỏ ít nhiều hoang sơ
Đất thiêng lắng đọng ngàn xưa
Trơ trơ tuế nguyệt đến giờ còn đây
Âm vang nhịp sống dâng đầy
Tôi đi trong nắng chiều phai mơ màng
Người xưa tiếng vọng còn vang
Lầu xưa hồn cũ còn mang nỗi niềm…
Tôi về lối ngõ thân quen
Bâng khuâng sóng nước trăm miền ngược xuôi
Nhịp đời bươn chải muôn nơi
Dừng chân lòng có thương vời Bạc Liêu!
LÂM TẺN CUÔI.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)