Thứ Ba, 4 tháng 3, 2008

Về Lối Cũ

Về lối cũ nắng xuân dường đã nhạt
Tôi ngập ngừng bóng xế bước hoàng hôn
Em một thuở thiên đường xưa còn có
Bóng chân mây gỡ tóc rối bên lòng?

Về lối cũ gió đông dường hiu hắt
Trên đường xưa bóng đổ nhớ quanh quanh
Em lá cỏ sương mai xanh từ thuở
Tôi nhìn em bỡ ngỡ bước vô tình…

Tôi năm lẻ đò thương xa rời bến
Chở tình em mỏng mảnh dưới trăng thề
Nay trở lại nỗi niềm xưa canh cánh
Bóng chim chiều bỗng vút khỏi vòm tre!

Về lối cũ ngỡ ngàng xuân song cửa
Ai hong buồn chải tóc xõa hoàng hôn
Tôi lúng túng bên giàn hoa thiên lý
Vẩn vơ tìm trong nỗi nhớ mông lung…

LÂM TẺN CUÔI

Tình Xưa Đã Khép

Gió bay nghiêng trời gió bay
Nhớ em cõi hồn lảo đảo
Phương xa em cùng sắc áo
Giũ sạch bụi tình tôi chưa?

Mây đen vần vũ bao giờ
Mà mưa như chưa từng có
Tôi ngồi vặn mình, trở gió
Nỗi buồn bám rễ trong tim.

Hình như giữa màn mưa nghiêng
Còn em một trời tóc rối
Tôi lần hoài từng sợi nối
Chiều xa dứt nỗi bồi hồi.

Tình xưa đã khép, chơi vơi…
Hoa rơi rã rời lá rụng
Chôn chân một hồn cát lún
Bập bùng gió thổi từng đêm!

LÂM TẺN CUÔI


Tình Thu

Chiều chầm chậm cho thu vàng đến nhé,
Mây lững lờ để hạ bước chân qua
Tôi, gốc phượng một thời xanh tán lá
Nhớ người xưa thương bóng nắng nhạt nhòa.

Em áo trắng thuở mưa buồn cúc tím
Tôi ngang nhà nghe chim hót niềm say
Thương ngõ vắng nỗi chiều hong tóc ướt
Bước lang thang xa vắng tháng năm dài.

Hoa đẹp lạ buổi nào em đến lớp
Nét duyên thầm xao xuyến gió mong manh
Tôi cánh lá trải đường mơ gót ngọc
Tuổi hồn nhiên em đếm bước vô tình…

Chiều chầm chậm cho thu đừng đánh mất
Chút tình ca ngày cũ nắng đong đưa
Cho tôi mãi suốt đời ru bóng nhớ
Rợp sân trường áo trắng dáng kiều xưa!

LÂM TẺN CUÔI

Tiếng Mưa Rơi

Tháng bảy mùa ngâu mưa rả rích
Chiều buồn nỗi nhớ thoáng lao xao
Mưa xuyên kẽ lá mang hơi lạnh
Ru chút hồn mơ cứ nhạt màu!

Tháng bảy còn đâu chiều chung bước
Tan trường áo trắng rợp trời thương
Gió xa khuất nẻo tình nhung nhớ
Lá úa hồn thu tím nỗi lòng?

Tiếng mưa xào xạc niềm chi nhỉ,
Mà bóng người xa mộng ngẩn ngơ
Mai tôi đến lớp, em còn có
Thả tóc dài hong tuổi dại khờ…

Tháng bảy mưa ngâu buồn chẳng tạnh
Niềm em trở gió thoáng giao mùa
Ai đó chờ mong mùa học mới
Chợt lòng run rẩy ướt hồn mưa!

LÂM TẺN CUÔI

Tiếng Hát Đêm

Bâng khuâng tiếng hát em say
Tôi ưu tư đứng bên này cuộc vui
Thầm thương nét tuổi đôi mươi
Đèn khuya hắt bóng tóc lơi mơ màng!

Miên man tuổi lỡ tần ngần
Dừng nghe tiếng hát thiên thần bay cao
Bổng trầm ngân tiếng ngọt ngào
Trời đêm bỗng lặng u sầu chợt tan.

Cuộc vui đến mấy cũng tàn
Hát đi em nỗi rỡ ràng tuổi say
Hát cho giọt nhớ nghiêng vai
Hát cho chắp cánh mộng đầy rồi thôi…

Về đi đêm đã khuya rồi
Về ru giấc ngủ rạng ngời tuổi mơ
Đừng say góc phố đèn mờ
Như thiêu thân đó bám bu ánh đèn!

LÂM TẺN CUÔI

Thoáng Mộng Trương Chi

Trời Cà Mau có còn mưa không em
Sao Đất Bạc tôi hồn man mác mãi
Chớm đông sang heo may buồn hây hẩy
Người xa người từ ấy dạ đăm đăm!

Mình đã từng một thuở vọng tri âm
Chung thoáng mộng mà ngỡ ngàng ngăn cách
Con đò xưa nối đôi bờ nguyệt bạch
Chở hồn mơ bảng lảng bóng xuân thì…

Khói sương nào bàng bạc thoáng Trương Chi
Vẳng tiếng sáo dặt dìu du dương cũ
Qua bao năm nâng niu niềm thương nhớ
Đừng giật mình vỡ chén ngọc lòng nhau?

Ta bây giờ cho đến tận mai sau
Niềm giao cảm cứ vẫn hương ngào ngạt
Em đừng ngại nỗi phù du chia cắt
Khi cuộc đời mãi đẹp tuổi đôi mươi.

Trời Bạc Liêu hối hả nhịp đời vui
Sao nỗi nhớ trong tôi buồn da diết
Thương Cà Mau với niềm xưa tha thiết
Chút ân tình đọng mãi giữa con tim!

Xuân sắp về nghe trăn trở từng đêm
Lòng canh cánh với em còn chút nợ
Nợ bút nghiên, nợ ân tình muôn thuở
Có bao giờ trả dứt được đâu em.

Trời Cà Mau bây giờ nắng đang lên
Tôi chưa đến nên dằn lòng quen -lạ
Bóng Mỵ Nương bao trăng rằm sương tỏa
Bến tiêu sầu ai khỏa nước sông Tương?

Tôi sẽ đến dù mai bóng chiều buông
Dù gió thoát mây tuôn hồn tóc lộng
Tôi - trái tim đất Bạc Liêu sầu muộn
Gởi tìm em một thoáng mộng Trương Chi!

LÂM TẺN CUÔI

Thị Xã Tôi Yêu

Thị xã mình còn sót lại cơn mưa
Nên gió cuốn một hồn tôi áo trắng
Ta trú mưa tình cờ bên hiên vắng
Không quen nhau sao tim rộn muôn chiều…

Thị xã mình ngõ phố chẳng bao nhiêu
Loanh quanh mãi lại thấy về bến cũ
Cổng nhà em lao xao hoa giấy đỏ
Sao im lìm khép mãi nỗi niềm tôi?

Thị xã mình hối hả nhịp đời vui
Dân xứ biển mặn mòi lòng hiếu khách
Tôi lang thang ngõ nhà em, tự trách
Cửa sổ lặng im chẳng mở bao giờ.

Thị xã mình có một lối nói thơ
Có xuất xứ một bài ca vọng cổ
Tôi lấp vấp giữa muôn chiều lá đổ
Cứ gọi thầm em yêu dấu Bạc Liêu!

LÂM TẺN CUÔI