Thứ Hai, 17 tháng 1, 2011

Đêm Mộng

Vườn đêm trăng lả ngọn
Nhánh phượng đọng giọt sương
Vô tư hoa mắc cở
Khép lá ngủ ven đường.

Gió xa đưa khe khẽ
Lạnh từng lá cỏ xanh
Bóng mây buồn lơ lửng
Mộng đầy trên lối quanh…

LÂM TẺN CUÔI

Cuối Năm

Cuối năm trời trở lạnh
Em mơ một vòng tay?
Anh như là chiếc lá
Vàng hanh nỗi hao gầy!

Bếp tàn em hoang lạnh
Ai thắp lửa mùa đông.
Anh khô như là ngói
Khói ám cả linh hồn…

Làm sao khơi niềm ấm
Mắt gió đã về đâu
Làm sao đời có được
Lặng lẽ nửa tinh cầu.

Anh về đêm ray rứt
Rụng một chút hoài mơ
Mai này xuân trở gót
Em có buồn như xưa!

LÂM TẺN CUÔI

Có Một Tấm Lòng

Một ánh mắt ẩn dụ
Tôi úp mặt vào hoàng hôn
Nắng lao xao lầu Công Tử
Nghe lòng trải bước Bạc Liêu xưa…

Một chiếc lá nhẹ đưa
Thoảng lời ru của gió
Cội thơ hồn bỡ ngỡ
Ấm chiều một thoáng gió mây giăng.

Một chiếc bóng vọng trăng
Đêm về chao bến vắng
Chạnh lòng soi đêm trắng
Tình xa sâu lắng Bạc Liêu tôi!

Một nốt nhạc chơi vơi
Giữa mây trời tan hợp
Mai dẫu nẻo đường đời xa hút
Còn một tấm lòng bên nhau.

LÂM TẺN CUÔI

Cánh Diều

Hè về em thả cánh diều bay
Mắt rộn niềm vui ước vọng đầy
Không gian rộng đón chân đùa nghịch
Tuổi mơ nương gió vút trời mây…

Mùa học đã khép lại niềm mơ
Bỏ lại sau lưng nỗi đợi chờ
Đồng xanh bát ngát mùi hương cỏ
Tuổi hồng em chắp cánh diều thơ?

Em nhé, diều căng dây nối dài
Lên cao cao mãi nỗi mê say
Hãy reo ca với diều no gió
Hãy thả hồn lên tận đỉnh mây!

Tôi chợt dừng chân với bóng chiều
Nghe hồn mơ cũ cứ xiêu xiêu
Tuổi mơ dẫu đã xa bay mất
Một cánh diều vui bỗng chắt chiu…

LÂM TẺN CUÔI

Bóng Chiều Bạc Liêu

Gió chiều mang mang vị mặn
Thoáng biển thổi vào hồn tôi
Âm vang nhịp đầy phố xá
Sóng đời chen chúc bước vui!

Bến lòng xa xăm bóng đổ
Chiều say giữa trời Bạc Liêu
Mười năm tình ai lá khép
Mộng lòng bao nỗi chắt chiu?

Ráng chiều pha hồn áo trắng
Tan trường gió thướt tha bay
Nắng xanh khua hồn kỷ niệm
Miên man tóc xõa vai gầy…

Nét thầm ai ngang cuối phố
Dường em tôi ngày xưa xa
Ngọt môi câu ca vọng cổ
Ru nhau suốt thời mơ hoa!

LÂM TẺN CUÔI

Ảo Ảnh

Hãy rót thêm đầy cốc nước trong
Cho tôi uống cạn một tấc lòng
Cảm ơn đời ghép tình tri ngộ
Để mắt xa vời trông… tóc buông!

Tôi kẻ vô tình lơ đểnh luôn
Ngại ngần trong ánh mắt em buồn
Nghe tim vô cảm đầy băng giá
Nắng đã hôn hoàng - gió đã tuôn.

Sợ lắm người ơi, nhịp trái tim
Một hồn ảo ảnh, một trăng nghiêng
Lỡ khi say đắm mang sầu khổ
Tôi biết làm sao giữa… trốn tìm!

Tôi kẻ vô hồn luôn quắt quay
Hoa hồng xin ngắm chẳng chạm tay
Bởi ngàn gai nhọn trong tâm thức
Đã xước hồn tôi kiếp đọa đày…


LÂM TẺN CUÔI

Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2009

Ánh Mắt Sài Gòn

Anh muốn gọi em dù chỉ một lời
Dù gió cuốn hồn anh trời hư thực
Điện thoại reo tiếng em chiều heo hút
Một tiếng cười rộn rã cả lòng anh!

Ánh mắt em ẩn chứa cả trời xanh
Anh bắt gặp giữa Sài Gòn nắng gió
Giữa bạn bè tràn đầy niềm mong nhớ
Anh chỉ tìm một ánh mắt em thôi.

Hình như là Sài Gòn nắng chơi vơi

Anh vẫn nợ tình người nơi phía ấy
Những ân tình trào dâng như sóng dậy
Có lượn ngầm trong đáy sóng đời em?

Khi anh về bươn chải nỗi nhớ quên

Mang hương mật Sài Gòn ươm đất Bạc
Mảnh trời kia, có cúng dường ánh mắt
Để lòng anh hướng Phật... chút hồng nhan!

LÂM TẺN CUÔI.